Sunday, April 24, 2016

em có hẹn tháng tư về phan thiết

gữi tâm vô lệ, phương hồng quế, trang thanh lan,
phạm hoài hương, uyên nguyên, nhật nguyễn, thoếu khanh,
trm kha, phạm đình thừa, cát ngô, thọ trần, ngô trúc khánh,
mặc nhân thế, xuân an, sông lủy, dung, ngọc trai, phạm hòa.

Em có hẹn, tháng tư mùa phượng vỹ
Sẽ trở về Phan Thiết để thăm quê
Đường Nha Trang đâu cách trở sơn khê?
Sao cứ vẫn vô tình, dành lỗi hẹn

Nhưng rồi em vẫn không bao giờ đến
Vì tháng tư máu lửa ngập đất trời
Thảm thương cho số phận của con người
Đang hạnh phúc bỗng chìm trong địa ngục

Cũng từ đó, ta thành tên ngoại cuộc
Đứng bên lề, khóc thế sự đổi thay
Nhưng trót hẹn, nên hết tháng qua ngày
Vẫn tìm em, khắp nẻo đời khổ lụy

Em có hẹn tháng tư mùa phượng vỹ
Về quê xưa sống lại những ngày vui
Thuở áo trắng, bước chân sáo yêu đời
Thời hoa mộng, mắt ô môi ướp mật

Ta sẽ rong khắp phố phường Phan Thiết
Qua lối đường tràn ngập bóng trăng mơ
Đến sông Mường, ngóng dòng nước lửng lờ
Nghe cô gái nghêu ngao niềm tâm sự

Rồi ta lại quay về trường lớp cũ
Nhặt dư hương mà nhắc chuyện trăm năm
Tìm kỷ niệm trong cõi mộng thì thầm
Của hai trái tim yêu đang mở hội

Nhưng mà em, đã chẳng bao giờ tới
Tháng tư đen, rồi những tháng tư buồn
Để gốc phượng già đứng khóc cô đơn
Trơ mắt nhìn, chỉ người dưng, kẽ lạ


LẠI LÀM THƠ NHỚ BẠN

Trời lạnh tháng tư ra ngóng biển
trút ly rượu đắng xuống giòng sông
rượu tan vào sóng không từ biệt
nhưng vị nồng phơi khắp đất trời

nhờ nước chỡ lòng xuôi tám hướng
xin mời bằng hữu cõi miên man
những chàng khố rách đời Phan Thiết
có thủa chia nhau điếu thuốc tàn

những bạn một thời chinh chiến cũ
nhớ hoài nơi chốn bước quân qua
núi đồi, bờ rạ, sông cùng suối
vọng gát đêm trăng khóc nhớ nhà

những bạn chung tù đêm tịch mịch
chia nghe tiếng quát bóng đèn chai
sớt lon cháo cám heo từ bếp
thèm chut hơi men giữa bến đời

những bạn đầu trần kinh tế mới
ruộng về trợt té xuống cầu ao
đỉa chê hết máu không thèm tới
vàng vọt thân trai mảnh chiến bào

Phan Thiết nay xưa tình cũng cạn
bạn nằm rừng núi khó thăm nhau
bạn gần xe ngựa chia giai cấp
bạn chết mồ xiêu biết chốn nào?

chơi vơi niềm nhớ vàng trên giấy
mưa lại bay bay nhuộm lối sầu
thơ viết tình phơi trên nét chữ
khác đầy kè đá gởi về đâu

cố nhân giờ chỉ là đêm mộng
vũ trụ nhân gian một lối về
ngồi tiếc thủa còn manh áo bạc
tình quê, tình bạn cõi đam mê

thơ viết ngẩn ngơ càng tủi hận
đất trời lặng ngắt bạn bè ơi
vầng trăng ai nở chia hai mảnh
nửa gói tình quê, nửa lịm đời


SAY TỈNH LẠI MƠ
CHUYỆN VÁ TRỜI

anh hùng buổi trước hờn vong quốc
mài kiếm dưới trăng để đợi thời
ta phận  lính quèn, đời loạn lạc
co ro ngồi khóc cuộc chia phôi

núi vẫn hờn căm, sông lặng lẽ
ngẩn ngơ thương thuở sống hào hùng
ta cũng một thời làm lính trận
nên cùng sông núi chuốc đau thương

đêm nay ngất ngưởng bên bàn rượu
say tỉnh lại mơ chuyện vá trời
tới lúc vầng trăng hoen ủ rũ
mộng tàn theo rượu đắng khô môi


tưởng tiếc bỗng dưng làm đứt ruột
chao ơi đời đã hết rồi sao ?
bạn bè trăm đứa nay còn một
ta biết tìm đâu để nhớ nhau ?

còn đây là những cung thương cũ
của phím đàn xưa đã loạn dây
âm hưởng cũng chìm trong quá khứ
đời buồn thảm quá, làm sao vui

xưa ta với bạn thường nâng chén,
mỗi lúc dừng quân ở vệ đường
nay sồng cô đơn nơi góc biển
một mình với bóng uống trăng suông

đêm nay đứng ngóng về bên đó
ngơ ngẩn chờ ai thêm xót thương
biển vẫn vô tình cơn sóng vổ
bỏ ta ngồi đợi, suốt canh trường


 VỀ ĐÂU ?

ừ nhĩ, từ khi rời xóm học
phong trần gánh nặng buốt đôi vai
tháng tư ra biển soi dòng nước
mới biết hoa niên vuột mất rồi

nên trách làm chi người xóm cũ
đem tình đùa cợt với trăng sao
để dòng mực tím hoen trang sách
làm mãnh tim non sớm nghẹn ngào

vẫn biết mỹ nhân từ vạn cổ
lả lơi môi mắt lụy anh hùng
còn em lấy nụ hôn trinh trắng
réo rắt tim ta vạn nhớ thương

xa xót kiếp đời tên lãng tử
ta làm thơ đổi rượu tiêu sầu
gìờ đây mộng mị đà òa vỡ
đâu khúc phượng cầu thuở luyến lưu

nhớ hôm về ghé thăm Phan Thiết
thềm cũ rêu phong bước chân quen
trường lớp lẻ loi trong nắng hạ
phượng gầy xơ xác rụng cô đơn

ừ nhỉ bao năm chờ ngút mắt
nay đem trút cạn với men sầu
ngổn ngang trong cốc, đời hư ảo
nay sẽ về đây, mai về đâu ?


ÁO ANH SÚT CHỈ LÂU RỒI

nhớ mãi mùa hè năm học cuối
em ngồi đan áo lạnh mùa đông
tặng người yêu sắp ra tiền tuyến
tình nghĩa, trời ơi quá mặn nồng

mặc áo em đan hồn nhức nhối
như ngàn kim nhọn cắm vào tim
bao mùa áo đã mòn tơ sợi
màu cũng phôi pha với tủi hờn

áo mất trong những ngày chạy loạn
tình thì tan vỡ  tự năm nao
còn em biệt tích từ thôi học
chỉ một mình ta, chịu đớn đau

trước ngày mất nước, đôi lần phép
lại đến nhà em để nhớ thương
mái ngói, tường vôi như buổi nọ
chỉ người năm cũ, lạc hà phương ?

nhớ mãi mùa hè năm học cuối
sao quên manh áo lạnh em đan
lại thương vở kịch hồn chiến sỉ
nên chịu bao năm cảnh bẻ bàng


ANH VỀ PHAN THIẾT

Anh về Phan Thiết ngang Xuân Lộc
còn nhớ tháng tư hận ngút trời
có ghé Chứa Chan đồi Phượng Vỹ
khóc đời tù ngục máu xương rơi

có đi cúng Phật trên Tà Cú
đến Gió Ngàn Phương vọng hải đài
tìm lại một thời làm lính trẻ
đêm ôm súng lạnh nhớ thương ai

có xuống bến tàu khu nghĩa địa
đừng quên mặc niệm những hồn oan
bỏ mình trên biển hồi di tản
u uất bao năm nỗi hận hờn

đừng quên thăm lại Quân y Viện
thắp một nén hương mộ bạn mình
lính trận dân lành chung buổi giổ
tháng tư Phan Thiết loạn đao binh

có vào vườn hoa thắm lầu nước
nhớ nhặt giùm nhau kỷ niệm xưa
trên những hàng vông băng ghế lạnh
hắt hiu rét mướt gió mưa đùa

có dến truờng yêu thời tuổi học
thảm thê nay đã đổi tên đường
làm cho thăm thẳm bờ ly cách
ngơ ngác đi tìm nẻo nhớ thương

có ghé chợ Cồn Chà Đức Thắng
nhà thương, xóm mới, động Làng Thiền
kiếp nghèo, ngõ hẹp, người Phan Thiết
chia sớt giùm nhau nổi oan khiên

có viếng Hòn Rơm, chơi Mũi Né
đừng quên những ngụm nước Bầu Sen
Thái An cát động sầu muôn thuở
quán lẽ mưa bay tiếng lục huyền

có về thắm bốn quận miền bắc
chắc thấy bâng khuâng nhớ những ngày
nằm võng đu đưa trên quốc lộ
thương em đợi giặc gíó ngàn bay

có qua phố chợ ba ngày tết
nhớ một vòng hoa tặng mẹ hiền
mang chút hồn quê khi trở lại
cho người lữ khách đón tân niên

 
CHUYỆN NGƯỜI THƯƠNG BINH

có lần từ Mỹ về Phan Thiết
theo bạn rong chơi tận Phú Long
bửa tiệc nhà giàu đầy rượu thịt
đời vui như lạc cảnh tiên bồng

đang lúc ngã ngiêng cười ngặt nghẽo
bổng ai vừa trổi khúc bi ca
tiếng đờn vọng cổ hờn,than,oán
não nuột trời ơi, nước mắt hoà

ra ngõ gặp anh người hát dạo
cụt chân, mù mắt, lết xe lăn
phong trần nhuộm bạc đời trai trẻ
nhưng nét nam nhân vẫn khắc hằn

Mấy chục năm sầu, bao biển lệ
mà anh vẫn giữ áo hoa rừng
chiến y chằng chịt trăm lần vá
bạc phếch, đoạn trường lắm thãm thương

anh hát toàn bài chinh chiến cũ
điệu ru nước mắt, nát tim người
hò, xề, sang, xứ như oà thét
khiến kẽ vong gia cũng tã tơi

tàn tiệc mỗi người đi một nẽo
loạn ly đời thế, mấy ai vui ?
tôi về xứ lạ làm bồi Mỹ
quên chuyện long đong, khóc lẫn cười

nhân có bạn từ Phan Thiết tới,
hỏi tin người hát dạo thưong binh
mới hay anh đã ôm đàn chết
giữa một đêm mưa trước mái đình

buổi đó vì đời làm lính trận
tàn cơn lửa loạn chịu thương đau
nay trơ nấm đât hoang vô chủ
định mệnh gì đâu quá nghẹn ngào.


KIẾP NGƯỜI NHƯ THẾ
SAO KHÔNG ĐIÊN ?

tháng hai bạn ở Ban Mê Thuộc
gởi cánh thiệp hồng báo tin vui
hứa sẽ về quê làm đám cưới
với người yêu cũ, thuở đôi mươi

bạn viết rằng em, giờ vẫn đẹp
như thời áo trắng mới quen nhau
môi son, mắt biếc càng thêm nét
làm khách tình si, lắm khổ đau

đời lính rủi may, ai biết được
nên mừng cho bạn vẹn tơ vương
để đừng khổ lụy như ngày trước
cũng bớt cô đơn giữa dặm trường

tháng ba giặc chiếm Ban Mê Thuộc
bạn chẳng kịp về trọn cuộc vui
thì đã phơi thây ngoài chiến tuyến
mộng thắm tàn theo xác thân rời

tháng năm nước mất, về Phan Thiết
mới biết hung tin của bạn hiền
tang lễ đoạn trường thay tiệc cưới
kiếp người như thế, sao không điên?

Bốn mươi mốt năm nơi đất khách,
hoài mơ phải có một ngày nào
tìm được nấm mồ hoang, đói, lạnh
của người lính trận, chết thương đau


viết từ xóm cồn hạ uy di
tháng tư 2016
mường giang

No comments:

Post a Comment